. Lá rụng bay lả tả sau những cơn gió, cái lạnh se se làm anh rùng mình nhưng anh vẫn đứng đợi. Chờ đợi đôi khi cũng là hạnh phúc vì được sống trong hy vọng, trong mơ mộng. Anh vẫn nhẫn nại dưới hàng cây chỉ mong nhìn thấy khuôn mặt ấy, hình bóng ấy dù chỉ thoáng qua thôi anh cũng thoả. Anh chưa một lần nâng niu, cầm nắm nhưng anh vẫn liên tưởng sự mền mại, toả nóng của đôi bàn tay người ấy.
. Công việc cuốn anh và chị phải hợp tác để hoàn thành dự án. Rất nhiều mâu thuẫn, nhiều quan điểm trái chiều nên anh chị thường hay tranh luận đến mức cãi vã xem ai đúng sai để quyết định từ những chuyện nhỏ nhất. Sếp đã nhiều lần nhắc nhỡ nếu cần thì thay đổi nhân sự.
. Cơn gió thổi bật màn cửa sổ làm đổ bình hoa, chị vén màn để dọn thì bất chợt nhìn thấy anh đứng dưới hàng cây. Chị ngạc nhiên nhưng cũng chỉ nhặt mãnh vỡ vứt bỏ rồi quay về lo bếp bữa tối. Đã ba mươi phút chị nhìn lại vẫn anh còn đứng đó, nhưng đó là chuyện của anh, chị không bận tâm.
. Ngày kết thúc thực tập chị phê vào ô nhận xét của người hướng dẫn “Có tố chất lãnh đạo”. Anh ngạc nhiên “Chỉ ngắn gọn vậy sao chị?”. “Nếu không thích thì cậu tự gạch bỏ”.
. “Em có hộp quà này tặng chị”, “Tôi không nhận đâu, cậu mang về đi”. Nhưng anh cứ để trên bàn chị. Hộp quà đã nằm lì ở đó cho đến khi chị chuyển công tác chị mới nhìn lại nó.
. Chị mỉm cười khi xem từng tấm ảnh anh chụp, từng dòng tâm sự sau lưng. Ký ức chợt ùa về những lời nói, cử chỉ của cậu sinh viên thực tập… chị không biết cậu ghi lại nhật ký ấy từ bao giờ, bởi công việc đã lấy đi nhiều thời gian thực tập, chị rung động món quà bất ngờ của cậu ấy. Tấm ảnh cuối cùng là gương mặt chân dung của chị được chụp vội vã, phía sau ghi dòng chữ nắn nót “Rất mong được một lần chị mời vào nhà, em đang đợi chị”. Bây giờ chị mới hiểu vì sao ngày trước cậu đứng dưới hàng cây kia.
. Chị vội vã lục tung tìm số phone của cậu, chị tìm lại những cử chỉ nhẹ nhàng của cậu sau những lần tranh luận lồng ghép vào đó là những lời yêu thương mà chị vô tình bỏ lửng… “Bây giờ cậu đang ở đâu vậy?”… “Hàng cây dưới kia vắng bóng cậu từ bao giờ?” chị thơ thẩn. Rồi chính chị lại mỗi ngày đều trông ngóng về hàng cây ấy bóng dáng ai?
. “Rất mong được một lần chị mời vào nhà, em đang đợi chị” chị bất ngờ nhận được tin nhắn. Đã hai hai giờ đêm nhưng chị vẫn vùng dậy, không chạy đến cửa sổ mà lao thẳng ra hàng cây trước ngõ. Ngập ngừng chị nói:
– “Anh chờ em có lâu không?”
– “Với anh, thời gian đợi em là hạnh phúc!”
– “Với em, tuổi tác chỉ là con số. Em yêu anh!”.
.
Ls.Lễ.

CategoryKý sự
logo-footer