. Chồng mất tích sau cuộc chiến, bà ở vậy, nhiều người khuyên bà thêm bước nữa, nhưng bà chỉ cười.
. Có người đàn ông chủ động ngỏ lời với bà, tình nguyện chăm sóc bà nhưng bà nói duyên phận không có, riết rồi người đàn ông đó cũng lẳng lặng rút lui.
. Nhà đơn chiếc, bà nhặt nuôi một con chó con bị ai đó bỏ rơi ngoài chợ. Bà nghĩ, thêm nó như có thêm một người cùng ở, ra vô cũng có thêm mặt mũi để trò chuyện. Nó lớn nhanh như thổi.
– Rồi một thời gian, con chó có mang, tướng tá nặng nề, khi thấy bà về nó cũng ngước mặt lên nhìn, ngeo nghẫy cái đuôi… rồi lại nằm thừ người ra. Tối hôm đó nó sinh ra sáu con nhỏ. Bà là bà mụ cho nó, cẩn thận từng đứa, vừa bồng bế bà vừa đặt tên cho từng nhóc: Lucky, Đen, Đốm, Happy, Rona, Mina.
– Từ ngày có thêm lũ nhóc, bà bận rộn như mẹ có con mọn. Lạnh, bà đắp thêm chăn cho lũ nhóc. Nóng, bà mở thêm quạt cho bọn nhỏ. Mưa, bà cũng sợ tiếng sét làm chúng hoảng sợ… sao mà bà thương chúng từ bao giờ không biết.
– Một hôm bà nhận được một tin vui mà không có gì vui hơn, chồng bà còn sống, đang định cư ở nước ngoài… cuộc đoàn tụ đã lấy đi nhiều nước mắt. Ý nguyện của chồng là bảo lãnh bà đoàn viên bởi ông cũng sống một mình nơi đất khách quê người. Bà không ngờ cuối đời bà hạnh phúc đến thế.
– Nhưng còn đàn chó, chúng sẽ ở với ai? Bà xem chúng như con cái. Bà thì hạnh phúc nhưng chúng thì bơ vơ, lòng bà bâng khuâng. Đêm đã khuya, bà nhìn ánh trăng tỏ vằng vặc nhưng ánh lửa thì ngụt sáng, ngụt tắt như tâm trạng bà đang lo lắng về đàn chó. Bà đi rồi, chúng sẽ ở với ai?
.
Ls.Lễ.15/01/20.

CategoryKý sự
logo-footer