. Khi mà mìn hình tivi chiếu cảnh người mẹ bật đứng dậy, tìm đứa con của mình trong khán phòng, hình ảnh ấy thật xúc động. Đứa bé nhỏ thi “Siêu trí tuệ Việt Nam” về định vị các thủ đô trên thế giới, đã thua cuộc, bé khóc, lủi thủi đi về, người mẹ ngồi phía dưới, bật dậy chạy theo con… trong tràng pháo tay của khán giả đang vỗ tay cho người thắng cuộc trong cuộc thi. Hai cảm xúc khác nhau, nhưng chỉ có mẹ là người luôn bên con dù thua cuộc.
. Một người bạn, là mẹ ở vậy, tự nuôi con từ khi ly hôn, con trai bé bỏng ngày nào giờ đã cao hơn mẹ, đôi lúc nghịch ngợm, mẹ buồn. Nhưng lúc nào “Nó là cục vàng, cục bạc, cục cưng của mẹ”.
. Lại một người quen, vợ chồng hiếm muộn, sinh được cậu con trai, ngày con nhập ngũ, mẹ khóc tiễn con tận cửa xe, con cười nhưng mẹ cứ dặn mãi một câu “Nhớ giữ gìn sức khỏe để về với mẹ con nhé”.
. Thêm một người bạn nữa, mẹ đơn thân với một cô con gái nhỏ. Phải nghỉ làm để chăm sóc con thơ. Người bạn luôn tự hào “Con gái là tất cả của mẹ, là động lực để mẹ sống… nhìn con nói ê, a…, mẹ … mẹ … mẹ, là mẹ quên hết mệt mỏi, để sống với con!”.
. Người mẹ luôn bao la, đó là niềm tự hào của nhân loại. Tuy vẫn còn đâu đó những người chưa thật sự làm hết trách nhiệm làm mẹ… nhưng đó chỉ là con số lẻ.
. Trên đời này, nước mắt chảy xuống, lòng mẹ là rộng lớn, nếu các con mỏi gối, chùn chân thì về với mẹ, mẹ vẫn chờ các con, đó là điều mà mẹ không bao giờ chối từ.
. Kính chúc mẹ, những người mẹ, tất cả bà mẹ luôn mạnh khỏe.
.
Ls.Lễ.31/12/2019.
Ảnh – Chien Tran

CategoryKý sự
logo-footer