Giữa sương lạnh em vẫn ngồi trông đợi
Giữa màn đêm em vẫn ngóng trông chờ
Anh
Tại sao anh không đến
Chính nơi đây anh đã từng nói
Em như ngôi sao sáng nhất trên bầu trời
Là điểm tựa để soi sáng anh đi
Rồi em đã là của anh từ đó
Anh
Sao anh đã quay đi
Không một lời chia tay
Không một nụ hôn từ biệt
Nhưng em thì không thể
Vẫn chờ
Vẫn đợi
Dù biết là hư vô
Anh
Rồi một ngày anh sẽ trở lại đúng không anh
Bởi em tin anh có tấm lòng nhân hậu
Và tấm lòng bác ái nên em đã yêu
Em tin anh, đừng phụ em, anh nhé
Giữa màn đêm em vẫn ngóng đợi, trông chờ
.
Ls.Lễ.10/11/2019.
Ảnh minh họa “Đà Lạt mơ”– Trần Quí Lễ

CategoryKý sự
logo-footer